Sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân là phạm trù cơ bản nhất của chủ
nghĩa xã hội khoa học. Việc phát hiện ra sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân
là một trong những cống hiến vĩ đại của C.Mác và Ph.Ăngghen. Sứ mệnh lịch sử của
giai cấp công nhân đã được hiện thực hoá một cách sinh động trong cuộc cách mạng
xã hội chủ nghĩa đầu tiên trên thế giới, đó là Cách mạng Tháng Mười Nga. Tuy
nhiên, kẻ thù của giai cấp công nhân, của chủ nghĩa Mác lại không chấp nhận
những giá trị khoa học và sự thật lịch sử đó. Song, lịch sử thế giới trong một
thế kỷ qua đã chứng minh một cách hùng hồn những giá trị bền vững của học thuyết
ấy.
Theo tư tưởng của các nhà sáng lập chủ nghĩa Mác, giai cấp công nhân
là sản phẩm của nền đại công nghiệp, của nền sản xuất xã hội hoá ngày càng cao.
Họ đại diện cho lực lượng sản xuất tiên tiến, có tinh thần cách mạng triệt để,
tính tổ chức, kỷ luật và tinh thần quốc tế vô sản. Địa vị kinh tế - xã hội và
những đặc điểm chính trị - xã hội nảy sinh từ địa vị đó làm cho giai cấp công
nhân trở thành giai cấp tiên phong cách mạng, một lực lượng chính trị độc lập có
sứ mệnh lịch sử là xoá bỏ chế độ tư bản chủ nghĩa, xoá bỏ chế độ người bóc lột
người, giải phóng giai cấp công nhân, nhân dân lao động và toàn thể nhân loại
khỏi mọi sự áp bức, bóc lột, nghèo nàn lạc hậu, xây dựng xã hội cộng sản chủ
nghĩa văn
minh.
Quá trình thực hiện sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân phải trải qua
hai giai đoạn cơ bản. Trước hết, giai cấp công nhân thông qua đảng tiền phong
của mình, lãnh đạo và tổ chức đấu tranh giành chính quyền về tay mình và nhân
dân lao động, xóa bỏ chế độ tư bản chủ nghĩa (và các chế độ tư hữu, áp bức bóc
lột), xóa bỏ giai cấp tư sản (và các giai cấp bóc lột). Tiếp đó, phải đấu tranh
xoá bỏ sự phân biệt giai cấp và đối kháng giai cấp; lãnh đạo, tổ chức thực hiện
quá trình củng cố, bảo vệ chính quyền, bảo vệ đất nước; đồng thời tổ chức xây
dựng xã hội mới - xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa trên tất cả các lĩnh
vực: kinh tế, chính trị, văn hoá, tư
tưởng...
Để thực hiện thắng lợi sứ mệnh lịch sử của mình, giai cấp công
nhân phải
trưởng thành về số lượng, chất lượng và sự đoàn kết giai cấp; ngày càng
giác
ngộ về giai cấp mình, về cách mạng xã hội chủ nghĩa thông qua việc nhận thức
những nguyên lý của chủ nghĩa Mác; phải
tổ chức được chính đảng tiên phong
của mình vững
mạnh về chính trị, tư tưởng và tổ chức. Giai cấp công
nhân và chính
đảng
của minh phải trở
thành ngọn cờ trung
tâm của đoàn
kết dân tộc, đoàn kết quốc tế.
Ph.Ăngghen đã khẳng định: “Thực hiện sự nghiệp giải phóng thế giới ấy, đó là sứ
mệnh lịch sử của giai cấp vô sản hiện đại”[1].
Cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX, trung tâm cách mạng thế giới chuyển từ
Tây Âu sang nước Nga, nơi hội tụ những mâu thuẫn nóng bỏng của dân tộc và thời
đại. Dưới sự lãnh đạo của V.I.Lênin và Đảng Bônsêvích, giai
cấp công nhân Nga đã nêu cao ngọn cờ cách
mạng, tổ chức và lãnh đạo giai cấp công nhân và nhân dân lao động thực hiện
thành công cuộc Cách mạng Tháng Mười năm 1917, giành chính quyền về tay
nhân dân. Công nhân và nông dân Nga đã làm chủ các Xôviết. Sắc
lệnh hoà bình và Sắc lệnh ruộng đấtđược ban
hành. Tuyên ngôn về quyền của các dân tộc nước
Nga được công bố. Những vấn đề cấp bách của nước Nga trước cách
mạng đã được giải quyết. Một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên giai cấp công nhân, nhân
dân lao động và các dân tộc không phải thuộc Nga được giải phóng, đứng lên làm
chủ đất nước và làm chủ vận mệnh của mình. Thắng lợi vĩ đại của Cách
mạng tháng Mười Nga và mô hình chủ nghĩa xã hội Xôviết đã trở thành động lực
cách mạng, thúc đẩy mạnh mẽ phong trào cộng sản và công nhân quốc tế, cổ vũ lớn
lao cho cuộc đấu tranh giải phóng của giai cấp công nhân và nhân dân các dân tộc
bị áp bức trên toàn thế giới, trong đó có Việt
Nam.
Sau
khi giành được chính quyền cách mạng, giai cấp công nhân Nga và Đảng Cộng sản
phải tiếp tục nhiệm vụ tổ chức và xây dựng chế độ xã hội mới. V.I.Lênin và Đảng
Bônsêvích cùng toàn thể giai cấp công nông Nga đã kiên cường đứng vững, từng
bước đánh bại thù trong, giặc ngoài. Nước Nga Xôviết nhanh chóng khắc phục tình
trạng suy sụp kinh tế sau chiến tranh, từng bước củng cố bộ máy chính quyền
Xôviết từ trung ương tới địa phương, xây dựng nhà nước chuyên chính của giai cấp
vô sản.
Từ sau 1917 đến giữa thế kỷ XX, Liên Xô là nước xã hội chủ nghĩa duy
nhất trên thế giới kiên trì đi theo con đường cách mạng của mình, giữa vòng vây
của chủ nghĩa tư bản. Tận dụng tất cả những nội lực sẵn có, kể cả học hỏi từ chủ
nghĩa tư bản, Liên Xô đã đẩy mạnh quá trình công nghiệp hoá đất nước, nhanh
chóng trở thành một cường quốc kinh tế, kỹ thuật, để sau đó, là lực lượng chủ
lực trong Chiến tranh thế giới thứ hai, giải phóng hàng loạt các nước khỏi hoạ
phátxít, mở ra một thời kỳ mới của nhân loại. Ngọn cờ lý tưởng của Cách mạng
Tháng Mười tiếp tục cổ vũ các dân tộc khác trên thế giới lựa chọn con đường phi
tư bản chủ nghĩa, đi lên xây dựng chủ nghĩa xã
hội.
Sau
năm 1945, hàng loạt các nước xã hội chủ nghĩa khác tuyên bố thành lập, dưới sự
lãnh đạo của giai cấp công nhân và Đảng Cộng sản. Một hệ thống các nước xã hội
chủ nghĩa trên thế giới được hình thành và trở thành đối trọng của chủ nghĩa tư
bản. Sự phát triển của các nước xã hội chủ nghĩa, sự lớn mạnh của phong trào
cộng sản và công nhân thế giới, cùng với phong trào giải phóng dân tộc dâng lên
mạnh mẽ đã góp phần quyết định vào việc xoá bỏ chủ nghĩa thực dân, giành quyền
độc lập của hàng trăm quốc gia dân tộc ở khắp châu Á, châu Phi và Mỹ Latinh. Chủ
nghĩa xã hội hiện thực không chỉ từng bước đưa giai cấp công nhân và nhân dân
lao động lên làm chủ xã hội, mà còn thúc đẩy mạnh mẽ phong trào đấu tranh cho
quyền tự do, dân chủ ở các nước tư bản chủ nghĩa và trên toàn thế giới. Giai cấp
công nhân và nhân dân lao động ở các nước tư bản cũng đẩy mạnh đấu tranh buộc
chính
quyền tư sản phải nhượng bộ và chấp nhận thực tế nhiều yêu sách
đó.
Như vậy, sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân, từ lý luận của C.Mác
và Ph.Ăngghen, qua khảo nghiệm thực tiễn bởi Cách mạng Pháp, Cách mạng Đức và
các nước tư bản Tây Âu, đã được bổ sung, phát triển và hiện thực hoá sinh động
bởi Cách mạng Tháng Mười Nga, cũng như phong trào cộng sản, công nhân thế giới
suốt hơn nửa thế kỷ sau đó. Cuộc cách mạng vĩ đại đó chứng minh một sự thật
không thể bác bỏ, chỉ có giai cấp vô sản, có sự gắn bó lợi ích chặt chẽ với quần
chúng nhân dân, được tổ chức và lãnh đạo bởi một đảng cộng sản chân chính, biết
nắm bắt thời cơ, dũng cảm và kiên quyết tiến hành đấu tranh với cả kẻ thù cũng
như các khuynh hướng phản cách mạng mới có thể đưa cách mạng tới thành
công.
[1]C.Mác
và Ph.Ăngghen, Toàn tập, tập 20, Nxb Chính trị quốc gia, Sự
thật, Hà Nội, 2005, tr. 393.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét