Phong
cách truyền đạt Hồ Chí Minh là tổng hòa những phương pháp, biện pháp, điều kiện,
phương tiện và tác phong của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã thể hiện
trong việc
truyền bá lý luận khoa học, cách mạng, những tri thức tiến bộ của nhân loại,
truyền thống dân tộc cho các thế hệ cán bộ, đảng viên và nhân dân ta, phù hợp
với nội dung, đặc điểm, đối tượng tiếp thu, mang lại hiệu quả thiết thực trong
suốt cuộc đời hoạt động cách mạng của Người. Phong
cách truyền đạt Hồ Chí Minh được thể hiện ở những nội dung cơ bản
sau:
1.
Truyền đạt phải gắn lý luận với thực
tiễn
Đây
là một nguyên tắc, đồng thời là yêu cầu cơ bản hàng đầu trong phong cách truyền
đạt Hồ Chí Minh. Ở Hồ
Chí Minh luôn thấu triệt quan điểm thực tiễn, gắn lý luận với thực tiễn và tuân
thủ nguyên tắc đối tượng nào phương pháp ấy trong hoạt động tuyên truyền. Cố Thủ
tướng Phạm Văn Đồng đã nói: “Ở Hồ Chí Minh có sự ứng phó khớp với diễn biến lịch
sử”[1]. Trong
thực tiễn cách mạng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn cứ vào các đặc điểm kinh tế,
chính trị, xã hội để đề ra những biện pháp tuyên truyền vận động thích hợp. Từ
đó, đưa chủ nghĩa Mác - Lênin vào quần chúng lao động. Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn
phản đối những
cán bộ làm công tác tuyên truyền có thái độ xa rời, coi khinh lý luận, mà quá đề
cao chủ nghĩa kinh nghiệm; đồng thời, Người cũng phê bình những căn bệnh “lý
thuyết suông”, không gắn kết với thực tiễn, tách rời thực
tiễn.
2. Diễn
đạt ngắn ngọn, dễ hiểu
Đặc
trưng nổi bật trong phong cách diễn đạt của Chủ tịch Hồ Chí Minh là tính phù hợp
một cách tự nhiên, nhuần nhuyễn. Cách diễn đạt trong các bài nói, bài viết của
Người rất mộc mạc, ngắn gọn trong sáng, giản dị, khúc triết và dễ hiểu, phù hợp
với trình độ nhận thức, sự hiểu biết và cách suy nghĩ của từng đối
tượng người đọc, người nghe. Những
bài nói, bài viết của Người luôn được mọi người cảm thụ sâu sắc và có sức thuyết
phục mạnh mẽ. Từ
đó, tạo ra một phong cách tuyên truyền mang tính đại chúng. Trong phần đầu cuốn
sách Đường Cách mệnh, Người nói rõ: “Sách này
muốn nói cho vắn tắt, dễ hiểu, dễ nhớ”, “nói việc gì thì nói rất giản tiện, mau
mắn, chắc chắn như 2 lần 2 là 4, không tô vẽ trang hoàng gì cả”. Do tình thế
khẩn cấp mà Người chỉ chú tâm đến việc “phải kêu to, làm chóng để cứu lấy giống
nòi, thì giờ đâu rảnh mà vẽ vời trau chuốt!”[2].
Đấy là phong cách của một nhà yêu nước đang cháy bỏng khát vọng muốn cứu nước,
giải phóng dân
tộc.
3.
Diễn đạt thiết thực, hiệu quả
Một
trong những nét rất đặc sắc trong phong cách diễn đạt tuyên truyền Hồ Chí Minh
là đi thẳng vào cốt lõi của vấn đề. Tại Hội nghị Tuyên giáo miền núi, Chủ tịch
Hồ Chí Minh đã chỉ rõ đối với cán bộ làm công tác tuyên
truyền: Không
nên nói trên trời dưới đất, nào là khách quan, chủ quan, nào là tích cực, tiêu
cực, không đâu vào đâu cả. Người
chỉ ra hai kinh nghiệm trong công tác tuyên truyền huấn luyện: Một bên nói hay
mà không hiểu, một bên nói dễ hiểu, thiết thực, người ta hiểu được và làm được.
Người nhấn mạnh: “Không nên lúc nào cũng trích Các Mác, cũng trích Lênin, làm
cho đồng bào khó hiểu. Nói thế nào cho đồng bào hiểu được, đồng bào làm được, đó
là nói được chủ nghĩa Mác - Lênin. Nói thiết thực, nói đúng lúc, đúng chỗ, mới
là hiểu chủ nghĩa Mác - Lênin. Nếu nói không đúng chỗ không phải là chủ nghĩa
Mác - Lênin”[3].
Bên
cạnh đó, Người còn chỉ ra khuyết điểm chung mà nhiều người mắc phải trong tuyên
truyền là tham nhiều, không biết “quý hồ tinh, bất quý hồ đa”. Từ đó, Người căn
dặn cán bộ tuyên huấn: “Cốt thiết thực, chu đáo hơn tham nhiều”. Tuyên truyền
phải cụ thể, thiết thực, “không phải tuyên truyền để mà tuyên truyền”[4].
4.
Thực hiện “Ba bám, bốn cùng”
Theo
Hồ Chí Minh, muốn quần chúng tin theo, làm theo mình thì cán bộ tuyên huấn không
thể chỉ tuyên truyền miệng, trên giấy tờ, lời nói mà cần phải thâm nhập vào quần
chúng, “ba cùng” với họ. Cán bộ tuyên truyền phải “chịu khó, chịu khổ, khéo ở,
siêng làm”, kính già, yêu trẻ, đứng đắn với phụ nữ, tuân thủ phong tục, tập quán
và phải thành khẩn, thấy dân làm việc gì, cũng làm giúp... Làm tốt những việc
trên đây chính là “cách gây tình cảm tốt nhất, nó sẽ giúp cho việc tuyên truyền
kết quả gấp bội” và “chắc sẽ thành công to”[5].
Phong
cách truyền đạt Hồ Chí Minh là viên ngọc quý đối với những người làm công tác
tuyên truyền. Do đó, học
tập và làm theo phong cách truyền đạt ấy là thấm nhuần sâu sắc những chỉ dẫn và
hoạt động thực tiễn của Người để lựa chọn phương pháp tuyên truyền cho phù hợp
với điều kiện thực tế ở từng đơn vị, đối
tượng.
[1]Phạm
Văn Đồng, Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh - Về tác giả và tác
phẩm, Nxb. Giáo dục, H.2007, tr. 35.
[2] Hồ
Chí Minh, Toàn tập, tập 2, Nxb Chính trị quốc gia - Sự thật,
Hà Nội, 2011, tr.
283.
[3] Hồ
Chí Minh, Toàn tập, tập 14, Nxb Chính trị quốc gia - Sự
thật, Hà Nội, 2011, tr.
161.
[4] Sách
đã dẫn, tập 14, tr.
159.
[5] Hồ
Chí Minh, Toàn tập, tập 5, Nxb Chính trị quốc gia - Sự thật,
Hà Nội, 2011, tr. 192.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét