Cứ
đến dịp kỷ niệm những sự kiện lớn của dân tộc thì các lực lượng thù địch trong
và ngoài nước lại tìm cách xuyên tạc, bóp méo lịch sử hòng chuyển hóa chế độ xã
hội ta sang con đường “dân chủ”, “nhân quyền” ngoại nhập. Gần đây những kẻ cơ
hội chính trị, bất mãn với thời cuộc, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” tăng cường
hoạt động chống phá chế độ.
Diễn
biến, bản chất, ý nghĩa của Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2-9 đã được sử
sách ghi rõ với những chứng lý, tư liệu khách quan của lịch sử. Đó là giá trị
thiêng liêng, niềm tự hào của người Việt Nam ở bất cứ đâu. Việc nhân những sự
kiện trọng đại như vậy để viết lại, xuyên tạc lịch sử là hành động vừa thể hiện
tư duy chính trị ấu trĩ và nhân cách, đạo đức giả của những kẻ phản bội dưới cái
mác tri thức. Vấn đề đặt ra ở đây
là:
Một
là, một số người lập luận rằng, đã là cách mạng, mà ở đây là
Cách mạng tháng Tám thì phải đánh nhau, hai bên phải đổ máu mới là cách mạng!
Nhận thức như vậy là ấu trĩ bởi lẽ, mục đích của các cuộc cách mạng là giành
chính quyền. Giành được chính quyền mà không đổ máu là phương thức tốt nhất của
mọi cuộc cách mạng, kể cả không làm đổ máu kẻ thù. Một trong những giá trị vĩ
đại của Cách mạng tháng Tám là điểm này. Đó là một cuộc cách mạng giành chính
quyền trong cả nước, trong khi vẫn hiện diện quân đội Pháp và phát xít Nhật mà
không có xung đột vũ trang, không đổ máu cho dù là của những lực lượng chính trị
nào.
Cách
mạng tháng Tám tuy không đổ máu nhưng là một cuộc cách mạng bạo lực, bạo lực
chính trị. Bạo lực đó chính là ý thức chính trị của toàn dân, là sự đoàn kết của
toàn dân tộc được tập hợp lại trong các tổ chức đoàn thể như Đoàn Thanh niên cứu
quốc, Hội Phụ nữ cứu quốc… trong Mặt trận Việt Minh. Đó là các cuộc mít tinh
biểu tình rầm rộ trong cả nước, chưa kể đó còn là sự hiện diện và sẵn sàng chiến
đấu của lực lượng vũ trang-du kích, tự vệ ở nông thôn và thành
thị.
Cách
mạng tháng Tám không đổ máu còn vì sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng ta đứng đầu là
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chớp thời cơ “Pháp chạy, Nhật hàng”, nổi dậy giành chính
quyền trước khi quân đội đồng minh hiện diện. Nếu cuộc cách mạng chậm lại, khi
quân đội đồng minh (trong đó có Mỹ, Anh, Pháp, Liên Xô) kéo vào thì Việt Nam
phải chấp nhận trở thành một quốc gia ủy trị theo sự quyết định của đồng minh
(do Mỹ, Anh, Pháp chi
phối).
Hai
là,một
số người viết bài phủ nhận Cách mạng tháng Tám, nói rằng trước thời điểm 19-8 và
2-9 đã có chính phủ Trần Trọng Kim và Tuyên ngôn độc lập của Bảo Đại. Nghiên cứu
lịch sử Việt Nam cận hiện đại đều thấy rằng, Cách mạng tháng Tám 1945 đã được
Đảng cộng sản Việt Nam chuẩn bị từ Cương lĩnh chính trị năm
1930.
Trước
Cách mạng tháng Tám, Việt Nam đã trải qua 3 cao trào cách mạng do Đảng Cộng sản
Đông Dương - nay là Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo (Cao trào Xô Viết Nghệ Tĩnh
1930-1931; phong trào dân chủ Đông Dương 1936-1939; phong trào giải phóng dân
tộc 1939-1945. Trong thời kỳ này, Đảng Cộng sản Việt Nam đã chuẩn bị về mọi mặt,
từ khẩu hiệu đấu tranh đến tổ chức lực lượng vũ trang và hệ thống chính quyền ở
các vùng căn cứ trên cả
nước.
Đặc
biệt là sự ra đời lực lượng vũ trang và thành lập Ủy ban giải phóng Dân tộc
(đồng nghĩa với Chính phủ cách mạng lâm thời). Trong cao trào kháng Nhật cứu
nước, khởi nghĩa từng phần tiến lên tổng khởi nghĩa, Đảng bám sát tình hình, chỉ
đạo kịp thời, thúc đẩy phong trào cách mạng phát triển mạnh mẽ và chớp thời cơ
giành chính quyền về tay nhân
dân.
Sự
ấu trĩ hay thủ đoạn chính trị của những người đòi “viết lại lịch sử”, phủ nhận
Cách mạng tháng Tám là ở chỗ, họ cố tình lắp ghép những vấn đề, sự kiện khác vào
một cách ngô nghê. Chẳng hạn, họ suy diễn vào “lòng tốt” của phát xít Nhật (thực
tế Nhật đã gây ra nạn đói khủng khiếp cuối năm 1944, đầu 1945 làm chết hơn 2
triệu người dân miền Bắc Việt
Nam).
Đồng
thời sùng bái ngai vàng của Bảo Đại mà cho rằng chính phủ Trần Trọng Kim là đại
diện cho dân tộc Việt Nam, dẫn tới nhận thức ngờ nghệch, coi phát biểu của Bảo
Đại là “Tuyên ngôn độc lập”! Nhận thức ngô nghê như vậy mà vẫn cho mình là bậc
“tri thức” với những danh hão rồi viết bài xuyên tạc, cổ súy trên
mạng.
Cách
mạng tháng Tám, Quốc khánh 2-9 với Tuyên ngôn độc lập của Chủ tịch Hồ Chí Minh
là những sự kiện lịch sử vĩ đại, cũng là 2 giá trị cao cả bậc nhất của dân tộc
Việt Nam trong thế kỷ XX. Đó là những giá trị lịch sử có ý nghĩa thời đại, không
cho phép bất kỳ ai, dưới danh nghĩa nào, không thể mượn cớ đấu tranh cho “dân
chủ”, “nhân quyền” để bôi đen, xuyên tạc, phủ nhận lịch sử.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét