Cách mạng Tháng Mười Nga và sự ra đời của chủ nghĩa xã hội hiện thực đã được 100 năm, với những thành tựu vĩ đại, khẳng định giá trị vĩnh hằng đối với thời đại. Vậy mà, trong suốt chiều dài lịch sử ấy, không ít những luận điệu sai trái phủ nhận giá trị của cuộc cách mạng này. Một trong những nội dung mà chúng xuyên tạc, phủ nhận là sự ra đời của Nhà nước vô sản – Nhà nước kiểu mới của giai cấp công nhân và nhân dân lao động.
Cách mạng
Tháng Mười đã khai sinh ra nhà nước vô sản đầu
tiên trên thế giới, thiết lập nền chuyên chính cách
mạng đại diện cho ý chí, nguyện vọng của giai cấp công nhân
(GCCN) và quần chúng lao động. Ngay trong đêm 25/10/1917, Đại hội lần thứ II Xô
Viết toàn Nga đã họp ra tuyên bố thành lập chính quyền Xôviết do V.I.Lênin đứng
đầu. Để thủ tiêu bộ máy nhà nước cũ, sa thải, cách chức các quan lại và tay chân
của chính phủ lâm thời, ngày 20/12/1917, V.I.Lênin ký sắc
luật thành lập Ủy ban đặc biệt toàn Nga - cơ
quan an ninh quốc gia trực thuộc Hội đồng các ủy viên nhân dân. Ngay sau thành
lập, Ủy ban đặc
biệt này đã có công
lao to lớn trong việc đập tan các tổ chức phản cách mạng và hành động phá hoại
của chúng, bảo vệ Nhà nước XHCN. Tiếp đó, Ngày 15/1/1918, Hội đồng các ủy viên
nhân dân đã ban bố Sắc lệnh thành lập Hồng quân công
nông và ngày 29/1/1918, ban bố Sắc luật thành lập Hồng hải quân
công nông (Hạm
đội Đỏ).
Co
thể nói, chỉ trong 3 tháng sau khi
Cách mạng Tháng Mười thắng lợi, bộ máy nhà nước chuyên chính vô sản được thiết
lập và hoàn thiện từng bước từ Trung ương đến địa phương. Đó là, Ban chấp hành
Trung ương các Xô viết toàn Nga, Hội đồng
ủy viên nhân dân (chính phủ), các cơ quan Trung ương và Xô viết các cấp.
Vấn
đề cơ bản nhất của cuộc cách mạng vô sản để bảo đảm sự thống trị chính trị của
giai cấp công nhân - Vấn đề chính quyền vô sản chính thức trở thành hiện
thực.
Với
sự ra đời của Nhà nước Xô viết - một
nhà nước kiểu mới,
GCCN và quần chúng lao động Nga từ thân phận nô lệ, bị áp bức, bóc lột trở thành
người làm chủ xã hội chân chính, giành chính quyền về tay mình, tổ chức cải tạo
và xây dựng xã hội mới. Từ đây, những
tàn tích của chế độ chuyên chế phong kiến Sa Hoàng và tư sản phản động đã bị xóa
bỏ. Lênin đã viết: Đã lâu rồi, đã hàng bao thế kỷ nay, thậm chí
hàng ngàn năm nay, nhân loại mong ước thủ tiêu "lập tức" mọi sự bóc
lột. Bởi vì, trước Cách mạng Tháng Mười, những mong muốn, ước
vọng của nhân dân lao động vẫn chỉ là những điều xa vời, họ không tìm ra được
con đường, cách thức để thực sự giải phóng mình khỏi áp bức, bóc lột, bất công.
Cũng có không ít các cuộc đấu tranh, có cả cuộc cách mạng xã hội nhằm xóa bỏ xã
hội cũ, thiết lập xã hội mới, song hầu như đã thất bại. Cách mạng Tháng Mười
thành công, lý tưởng về giải phóng giai cấp, giải phóng dân tộc, con người, nhân
loại mới thành hiện hiện thực.
Đó là cuộc
cách mạng “giành được nước Nga từ trong tay bọn nhà giàu để giao lại cho những
người nghèo, từ trong tay bọn bóc lột để giao lại những người lao động”[1].
Sự phát triển tất nhiên của cuộc cách mạng như thế là quyền lực chính trị, xã
hội thuộc về nhân dân lao động, thể hiện tập trung ở nhà nước. Đó là “vấn đề cơ
bản” của cách mạng để GCCN và quần chúng lao động Nga bắt tay vào xây dựng bộ
máy nhà nước thực sự là “công cụ chủ yếu để thực hiện quyền làm chủ của nhân
dân”. V.I.Lênin đã dành sự quan tâm đặc biệt đối với xây việc củng cố, xây dựng
nhà nước trong sạch, vững mạnh thực hiện các chức năng quản lý và tổ chức xây
dựng xã hội mới. Chính quyền Xô viết đã ban hành hàng loạt các đạo luật, sắc
lệnh và yêu cầu phải xây dựng hệ thống tổ chức nhà nước từ Trung ương đến địa
phương, cùng với hệ thống cơ chế đảm bảo cho nhà nước vững mạnh, hoạt động hiệu
lực, hiệu quả. Đặc biệt, V.I.Lênin đã trực tiếp chỉ đạo xây dựng đội ngũ cán bộ
công chức thực sự gương mẫu, “Sống trong lòng quần chúng. Biết tâm trạng quần
chúng… Giành được lòng tin tuyệt đối của quần chúng”[2].
Đồng thời, V.I.Lênin cùng với những người Bônsêvich kiên quyết đấu tranh “không
khoan nhượng” với tệ quan liêu, tham nhũng; kiên quyết “chống hiện tượng không
dứt khoát, không rành mạch về nhiệm vụ được giao và hiện tượng vô trách nhiệm ở
mỗi người”[3].
Sự ra đời đời
của Nhà nước vô sản là tiền đề cho việc sáng tạo ra các lĩnh vực khác đời sống
xã hội. Đó là điều không thể phủ nhận.
[1]V.I.Lênin, Toàn
tập, tập 36, Nxb Tiến bộ, M, 1975, tr
209.
[2]V.I.Lênin, Toàn
tập, tập 44, Nxb Tiến bộ, M, 1975, tr
608.
[3]V.I.Lênin,
Sách đã dẫn, tập 45, tr. 181.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét