Hiện
nay, toàn Đảng, toàn dân đang triển khai thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng lần
thứ XII và các nghị quyết Trung ương, đặc biệt là Nghị quyết Trung ương 4 về
tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng
- chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”
trong nội bộ. Lợi dụng tình hình dư luận xã hội đang bức xúc về tệ nạn tham
nhũng, suy thoái của một số cán bộ, đảng viên, nhất là những người giữ các vị
trí lãnh đạo cơ quan chính quyền, quản lý kinh tế; công tác xây dựng Đảng, ngăn
chặn đẩy lùi tham nhũng, suy thoái của Đảng còn không ít hạn chế, khuyết điểm,
dẫn đến kết quả chưa đạt mục tiêu, yêu cầu đặt ra, một số người đã tung ra luận
điểm “Đảng Cộng sản Việt Nam không thể đấu tranh chống tham nhũng, suy thoái
thành công”.
Luận
điểm này chỉ là lẻ tẻ của một số người và chỉ dựa trên mấy luận chứng chủ quan,
võ đoán như: Tham nhũng, suy thoái là căn bệnh kinh niên của chế độ độc đảng cầm
quyền; vì xã hội ta thiếu dân chủ nên không thể chống tham nhũng, suy thoái
thành công; đã nhiều lần phát động chống tham nhũng, suy thoái nhưng đều không
thành công, tệ nạn lại càng gia tăng... Từ đó, họ kết luận cuộc đấu tranh chống
tham nhũng, suy thoái của Đảng Cộng sản Việt Nam không thể thành
công.
Cuộc
đấu tranh chống tham nhũng, suy thoái có thành công hay không phải dựa trên
những chứng cứ lịch sử, lại phải có cách đánh giá khách quan, toàn diện, dự báo
đúng chiều hướng phát triển của tình hình.Điều quan trọng hơn hết là đảng nào có
mục tiêu vì nước, vì dân, giáo dục, quản lý tốt cán bộ, đảng viên, thì có thể
hạn chế đến mức thấp nhất nạn tham nhũng, suy thoái, không gây nên những tiêu
cực lớn đối với xã
hội.
Đảng
Cộng sản Việt Nam kể từ khi ra đời, lãnh đạo cuộc đấu tranh giành chính quyền,
cán bộ, đảng viên của Đảng tuyệt đại đa số đều là những nhà cách mạng tự nguyện
từ bỏ lợi ích bản thân, xả thân chiến đấu hy sinh vì sự nghiệp cách mạng của
Đảng, của dân tộc. Trong cuộc đấu tranh lưu huyết một sống, một chết dưới ách
thống trị tàn bạo của chính quyền thực dân phong kiến cũng đã có những người
không chịu nổi thử thách gian nguy, tự rời bỏ hàng ngũ cách mạng, thậm chí đầu
hàng địch, phản bội cách mạng. Những người thiếu kiên trung với cách mạng, có
biểu hiện dao động, cầu an đã bị đào thải. Nhưng đó chỉ là những trường hợp cá
biệt. Đảng không vì thế mà yếu đi. Đảng càng trong sạch và ngày càng phát triển
vững mạnh, được các tầng lớp nhân dân tin tưởng, tôn vinh vai trò lãnh đạo và
tình nguyện chiến đấu dưới ngọn cờ vinh quang của
Đảng...
Trong
kháng chiến, đảng viên cộng sản là những người tiên phong nhận nhiệm vụ khó
khăn, nguy hiểm, chấp nhận hy sinh bản thân mình để giành thắng lợi cho cách
mạng. Họ đã trở thành những anh hùng bất tử, nêu tấm gương sáng cho bộ đội và
nhân dân noi theo quyết chiến quyết thắng với quân thù. Khi đó, cũng có một số
người phạm vào tội lỗi tham ô, lãng phí, quan liêu. Chủ tịch Hồ Chí Minh lên án,
gọi đó là “giặc nội xâm”, là bạn đồng minh của thực dân và phong kiến. Tội lỗi
đó làm hại đến tính mệnh và tài sản của nhân dân, làm mất thanh danh, uy tín của
Đảng và Nhà nước. Chính vì sự tự giác nêu gương của cán bộ, đảng viên và việc
Đảng, Nhà nước xử lý không khoan nhượng đối với những người phạm tội với cách
mạng, với nhân dân, đã khiến cho Đảng trong sạch vững mạnh, lãnh đạo kháng chiến
thắng lợi.
Trong
công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ Tổ quốc, biết bao cán bộ, đảng
viên Quân đội ngày đêm ở nơi xa xôi biển đảo, biên cương canh giữ chủ quyền đất
nước; nhiều cán bộ, đảng viên Công an dũng cảm chiến đấu trên mặt trận thầm
lặng, giữ gìn an ninh chính trị và cuộc sống yên bình cho nhân dân; những cán
bộ, đảng viên trực tiếp sản xuất vất vả trong nhà máy, trên đồng ruộng; những
cán bộ, đảng viên lao động trí óc ngày đêm miệt mài nghiên cứu, sáng tạo, đóng
góp xứng đáng vào sự nghiệp chung, không tính toán thiệt hơn, không đòi hỏi sự
ưu ái cho riêng
mình.
Đó
là những bằng chứng lịch sử minh chứng cho đánh giá của Nghị quyết Trung ương 4
khóa XII: “Nhìn một cách tổng thể, trong suốt quá trình xây dựng, trưởng thành
và lãnh đạo cách mạng, Đảng ta xứng đáng là lực lượng lãnh đạo. Đất nước ta chưa
bao giờ có được cơ đồ và vị thế như ngày nay. Đó là kết quả sự nỗ lực phấn đấu
không ngừng của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân, trong đó có sự hy sinh quên mình
và đóng góp quan trọng của đội ngũ cán bộ, đảng
viên”.
Như
vậy, từ thực tế nền chính trị các quốc gia trên thế giới và lịch sử chế độ chính
trị Việt Nam thời hiện đại đã chứng tỏ chế độ một đảng cầm quyền không phải là
nguyên nhân sinh ra tệ nạn tham nhũng, suy thoái trong xã hội. Vấn đề dân chủ
trong xã hội, đây là một vấn đề lớn, không một quốc gia nào dám tự coi là đã
thực hiện một cách hoàn hảo. Mỗi quốc gia, dân tộc thực hiện dân chủ xã hội tùy
thuộc vào tình hình chính trị - xã hội, sự hoàn thiện hệ thống pháp luật, trình
độ phát triển kinh tế, xã hội, truyền thống, phong tục, tập quán dân tộc và
trình độ dân trí…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét